Đưa đề tài thực tế vào nội dung sách giáo dục công dân

dua-de-tai-thuc-te-vao-noi-dung-sach-giao-duc-cong-dan

Buổi học do cô giáo Nguyễn Thị Hồng Châu, tổ trưởng tổ giáo dục công dân (GDCD) của Trường THPT Lê Quý Đôn (TP.HCM), tổ chức sáng 12-11. Với chủ đề “Tôi bảo vệ tôi”, buổi học tưởng chừng khô khan nhưng đã diễn ra rất sôi động dưới hình thức các đội chơi đến từ ba khối 10, 11, 12.

Làm phim về quấy rối tình dục, áp lực học đường

Bằng ba hình thức khác nhau: Thiết kế poster, phim và thuyết trình, những vấn đề thời sự, gần gũi với lứa tuổi học trò được các em lồng ghép đưa vào tác phẩm khiến giờ học trở nên thú vị, giàu cảm xúc.

Mọi người cảm nhận sự hài hước khi xem bộ phim “Quấy rối tình dục” của lớp 10D1; xúc động khi xem “Lăng kính yêu thương” của lớp 10D3, “Lừa gạt, dụ dỗ, buôn bán trẻ em nữ qua biên giới” của lớp 11D1 hay thuyết trình về nạn “Bắt nạt trực tuyến” của nữ sinh 12A2. Những khát vọng rất học trò được các em trải lòng như ước mơ được ngủ một giấc thật ngon, được sống với ước mơ, hoài bão của chính mình trong phần thuyết trình “Áp lực học đường” của lớp 11D3, phim “Mình – hãy là chính mình” của lớp 12D1… Tất cả sản phẩm đều do chính học sinh (HS) thực hiện, thu thập tài liệu, trải nghiệm thực tế, kỹ thuật, trình bày…

Phần thuyết trình “Áp lực học đường” của lớp 11D3 khá ấn tượng khi các em nêu lại vấn đề không bao giờ cũ với lứa tuổi HS hiện nay.

Mở đầu, đại diện lớp 11D3 đã khiến cả hội trường như bùng nổ trong trò chơi “một người năm ngón tay”. Thể lệ trò chơi là: Các bạn chỉ việc giơ năm ngón tay của mình lên, sau khi nghe câu hỏi đặt ra, nếu câu hỏi nào đúng với bản thân các bạn thì cụp một ngón tay xuống, nếu không đúng thì giữ nguyên ngón tay của mình. Chỉ sau năm câu hỏi, đa phần các bạn trong hội trường đã cụp hết năm ngón tay xuống bởi những câu hỏi: Bao nhiêu bạn ở đây phải đi học thêm, phải chịu áp lực vì kỳ vọng của bố mẹ, thiếu thời gian vui chơi, giải trí, từng phải nói dối điểm số với bố mẹ… Trò chơi đơn giản nhưng mỗi khi một ngón tay cụp xuống, các thầy cô và khách mời tham gia buổi học lại lặng đi.

Trong video clip phỏng vấn ngẫu nhiên các bạn HS ngoài đường, một bạn trả lời rằng “Mơ ước của em chỉ là ngủ một giấc không mộng mị, không phải sống thay phần ước mơ của bố mẹ” khiến nhiều người dưới hội trường phải suy ngẫm. Nhiều HS vỗ tay thích thú vì như nghe được một tiếng nói đồng cảm với mình.

Từ những số liệu, câu chuyện đau lòng được nhóm sưu tầm từ báo chí, các HS đã chỉ ra nguyên nhân và những giải pháp gần gũi để làm giảm căng thẳng, phần nào giải quyết bài toán áp lực học hành cho những người bạn đồng trang lứa.

Muốn M

M thực tế hơn

Nói về phần thi này, hai chị em sinh đôi Gong Xiao Wen và Xiao Jing (người Hoa, HS lớp 11D) chia sẻ: “Cả nhóm chuẩn bị trước đó cả tháng cho buổi chuyên đề này. Bọn em gặp nhau bàn vào chiều thứ Sáu hằng tuần. Với bài phỏng vấn, chúng em đã gặp khoảng 20 bạn mới ra được nội dung, có hôm phải đi vào 6 giờ tối để phỏng vấn… “Học GDCD như thế này tuy mệt mà vui, chúng em cũng nhớ được kiến thức hơn” – Xiao Wen nói.

Với cách học này, giờ học dường như thoát khỏi cảnh cô miệt mài đọc, trò mê mải chép hay tranh thủ ngủ gật, hoặc thầy cô thao thao trên bục giảng, học trò đợi cô giáo hỏi mới xung phong trả lời. Ngược lại, xuyên suốt buổi học đều do các em trình bày những nội dung các em đã chuẩn bị một cách tự nhiên. Giáo viên chỉ đứng dưới hội trường lắng nghe HS tranh luận, phản biện, nghe các em thuyết trình… Buổi học để lại nhiều cảm xúc lắng đọng đối với HS.

Có lúc cả hội trường như vỡ òa trước những lập luận rất học trò nhưng không kém phần sâu sắc: “Không phải ngẫu nhiên mà chúng em chọn những màu sắc này trong poster, chẳng hạn màu tím tượng trưng cho thủy chung, vì những người đã dính vào ma túy thường rất chung tình với nó. Cuộc sống không phải lúc nào cũng tràn ngập màu hồng, màu xanh như mọi người vẫn nghĩ, đôi khi có những sự lãng mạn đến chết người…”.